Mưa đêm tháng bảy

Mưa đêm tháng bảy

Chủ đề:

5010a - Quân giật mình tỉnh dậy sau cơn mơ.Quân trở mình thấy lưng mình ướt đẫm mồ hôi, những hình ảnh đó cứ như còn lởn vởn trong trí óc.Nằm được một lúc chừng mười phút Quân mới tĩnh tâm xua đi mọi cảm giác lúc nãy đã chế ngự mình.


Phần 1

Đã một năm kể từ ngày Quân lấy Hiền làm vợ, Quân luôn cố gắng đè những cảm xúc đó xuống, cất giấu những kỷ niệm đó vào trong vỏ não, hy vọng mình sẽ quên hẳn những chuyện đã xảy ra. Nhưng thỉnh thoảng những hình ảnh đó lại ùa về trong những giấc ngủ dài mộng mị sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Quay sang nhìn vợ, Hiền vẫn đang ngủ say như đứa trẻ. Hiền là đứa con dâu mà ba má Quân rất quý, đảm đang, hiền hậu, có việc làm ổn định, biết vun vén cho gia đình. Với một người đàn ông bình thường, đó sẽ là diễm phúc. Nhưng Quân cảm thấy mình vẫn chưa trọn vẹn với Hiền để cho những ý nghĩ, hình ảnh đó cứ lởn vởn trong đầu....

Ảnh minh họa

Nhẹ người ngồi dậy, mở cửa sổ bước ra ban công ngồi tư lự một mình. Bầu trời về đêm không một ánh trăng sao. Gió rít từng cơn. Kế bên Quân ngồi đó là một chậu nguyệt quế nở ban đêm, hương thơm lan tỏa cả một khoảng rộng. Đời hoa sao ngắn ngủi thế, chỉ nở vài ngày để con người tận hưởng hương thơm ngào ngạt rồi lại lụi tàn trong trong ánh nắng vàng vọt của đất trời. Văng vẳng bên tai Quân nghe tiếng chim gọi bay về nơi trú ngụ. Có một con chim lạc bầy đang kêu thảm thiết xa xa. Quân giật mình khi điếu thuốc đang cháy khét lẹt trên tay.

Quân nghe bên tai mình cảm giác man mát của cơn gió mang đến, nhìn lên bầu trời, cả một vùng mây đen bao trùm cả một màng lớn trong đêm. Không biết con chim lạc bầy kia đã tìm được đường về với tổ ấm chưa hay vẫn còn bay mãi trên bầu trời vô tận?... Còn Quân giờ đây cũng chẳng hiểu mình đang tìm gì. Mình đã có hết tất cả rồi, vậy còn nhớ làm gì nữa? Quân tự hỏi thầm như thế trong đêm, không một tiếng trả lời, chỉ nghe tiếng gió rít bên tai. Đau buốt.

Hiền gạt tay qua chồng mình, không thấy Quân đâu cả. Mở mắt, thấy cánh cửa phòng trước ban công đang mở, còn Quân thì đang ngồi đó. Trời bắt đầu đổ mưa.

- Anh có chuyện gì mà mấy bữa nay đêm nào anh cũng ra đây ngồi?...

- .........

- Trời mưa rồi, anh vào phòng đi kẻo lạnh.

Quân nhìn lên khuôn mặt Hiền. Một cảm giác quan tâm, lo lắng lúc nào cũng ngự trị trong cô.

- Ừ, em vào trước đi. Anh hút hết điếu thuốc này rồi vào. Không có gì đâu em à. Chỉ thấy khó ngủ thôi.

Hiền lẳng lặng bỏ vào, trong sâu thẳm của cô luôn mong mỏi sự chia sẻ từ Quân. Nhưng Hiền chỉ nhận được sự im lặng hay những cái lắc đầu. Hiền đau đớn như những thớ thịt bị ai đó xét toạc ra. Làm vợ mà chẳng bao giờ Hiền hiểu hết Quân. Có chăng đó là những sự lo lắng trong những cơn sốt nhẹ ban chiều:

- Em ăn chén cháo này đi.

- Em cố uống hết thuốc cho mau khỏi bệnh. Chắc bị cảm do trời mưa thôi. Rồi ngày mai sẽ đỡ.

Nhìn ánh mắt Quân lo lắng cho mình, nhiều lúc Hiền muốn nhìn thẳng vào trái tim Quân để cảm nhận được hơi ấm của anh. Hiền muốn biết anh đang cần gì và nghĩ gì, nhưng càng cố đào sâu vào nó, Hiền càng giống như một kẻ không biết bơi, đang chìm sâu dưới đáy biển.

Quân quay vào nhìn Hiền, thấy cô đang nằm co ro trên chiếc giường rộng, chắc lạnh lắm. Có chồng mà không hạnh phúc bên chồng, nhiều lúc Quân nghĩ mình là thằng đàn ông chẳng ra gì. Quân biết cô cần anh điều gì và mong muốn gì từ anh. Rít một hơi dài, anh dụi mẩu tàn thuốt lá còn lại vào khây đựng tàn, Quân vào phòng, nằm cạnh Hiền, miệng anh thốt ra lời những lời nói.

- Em ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm. Anh không sao đâu.

Quân hôn lên trán Hiền một nụ hôn, dù biết nụ hôn đó không sưởi ấm được hết tất cả nổi buồn trong lòng Hiền. Quân nắm lấy bàn tay Hiền, cố ru mình vào giấc ngủ dài mệt mỏi.

Thời sinh viên, Quân và Quốc là hai người bạn thân. Quân đẹp trai, hiền lành, ít nói, sống nghiêng về nội tâm, còn Quốc thì khác Quân hoàn toàn. Năng động, nhiệt tình trong tất cả các công việc. Vì Quốc là bí thứ đoàn trường nên sự năng nổ đó luôn làm mọi người chú ý. Tình cảm mà hai người dành cho nhau trong trắng, thơ ngây. Quân có khuôn mặt lúc nào cũng ẩn chứa u uất những nỗi buồn. Riêng Quốc, nụ cười trên môi luôn xuất hiện. Bạn bè thường bảo nhau Quân và Quốc hai tính cách khác nhau hoàn toàn vậy mà chơi thân nhau thấy cũng làm lạ. Có đứa ác miệng bảo rằng “ hai đứa bây giống quá trời”.

Mà cũng lạ thật. Càng ngày Quân càng có tình cảm với Quốc, những lúc vắng Quốc, trong Quân có gì đó cứ nằng nặng, khó tả, còn Quốc không biết có nghĩ như Quân không. Quân không biết điều đó.... Một lần, đang mải mê với những suy nghĩ mơ hồ, chợt Quốc đưa tay vô vào vai Quân.

- Đi ăn cơm thôi Quân. Quốc đói rồi.

- Quốc, mình muốn nói với cậu điều này.

Miệng Quân muốn thốt ra những lời nói để cho Quốc hiểu Quân đang nghĩ gì, nhưng những lời nói đó cứ đến cửa miệng lại dừng không thể buông ra.

- Quân nói đi, Quốc nghe đây.

- Không có gì, chỉ muốn hỏi ba, mẹ Quốc khỏe không thôi.

- Khỏe, cảm ơn Quân.

Thời gian dần trôi qua, ngày tốt nghiệp đã gần kề. Quân cứ tưởng mình sẽ nói ra tất cả những gì đã chất chứa trong lòng bấy lâu, hy vọng Quốc sẽ hiểu. Tốt nghiệp Quốc lại về quê công tác. Quốc không muốn đi nhưng phần cha mẹ Quốc đã già vả lại không người chăm sóc. Vì chữ hiếu, đạo nghĩa làm con Quốc phải về. Quốc ra đi trong nghẹn ngào nước mắt của Quân.

- Biết làm sao đây Quân. Gánh nặng hiếu đạo làm con chưa tròn bổn phận.

Quân hãy hiểu cho Quốc.

- Chắc Quốc đã biết tình cảm Quân dành cho Quốc rồi đúng không?

- Quốc biết. Nhưng..

- Vậy được rồi. Quốc lên xe đi.

- Quốc sẽ nhớ mãi

Một khoảng cách quá xa về địa lý. Kẻ Sài Gòn người Hà nội khó mà gắn kết được tình cảm của họ như xưa. Người ta thường bảo xa mặt cách lòng. Nhưng với Quân tình cảm mà anh dành cho Quốc là vô tận.

Phần 2

Tin Quốc lấy vợ Quân như sét đánh bên tai. Vậy là những lới hẹn ước năm nào giờ chỉ còn trong niềm vô vọng. Với Quân bây giờ chỉ là một nỗi chán chường mệt mỏi. Sự mất mát Quốc quá lớn trong cuộc sống. Quân cố lao vào công việc và học hành để quên đi những chuyện đã xảy ra. Lấy được bằng thạc sỹ, một nhân viên giỏi của một ngân hàng.

Trong mắt những cô gái trẻ, thì Quân luôn là một mẫu người đàn ông để họ nương tựa đến suốt cuộc đời. Mặt góc cạnh, chân mày rậm, đôi môi trầm…trong đó có Hiền. Hiền là nhân viên kế toán trong một công ty chứng khoán, về học thức cô không thua kém anh, nhưng ngoại hình thì Hiền là một cô gái bình thường, giản dị với một mái tóc dài như suối. Hiền tìm thấy ở Quân đó là sự nương tựa của một người con gái bên bờ vai của một người đàn ông trưởng thành. Hiền yêu, yêu Quân nhiều lắm. Còn Quân…

Đám cưới hai người nhanh như dự định của bạn bè. Hai người quen nhau chưa đầy ba tháng. Một lễ cưới trang nghiêm được tổ chức dưới sự chuẩn bị của hai gia đình nề nếp, không kém phần rình rang của bạn bè hai bên đến dự. Hôm đó Quân uống nhiều lắm, anh say như chưa từng say trong đời. Anh vui vì đã cưới được Hiền hay buồn vì mình cũng như Quốc, xa mặt cách lòng. Anh không thể hiểu....

Tiếng nhạc sống ầm ầm, tiếng nói cười vui vẻ, tiếng chúc mừng của bạn bè hòa lẫn vào nhau. Quân uống hết ly này đến ly khác .Quân không thích những thứ bia, bọt nó làm cho Quân mất đi tự chủ, nhưng hôm nay Quân phải uống thật nhiều cho đầu óc quay cuồng, để cuốn trôi tất cả những suy nghĩ về Quốc, để anh được yêu Hiền như yêu Quốc lúc trước. Một tình yêu có sự rung động của con tim, chứ không phải bây giờ tình cảm chỉ xuất phát từ một phía là Hiền. Tự nhiên Quân nghe văng vẳng bên tai một bài nhạc sến “Thương nhớ cũng đành ru lại câu hò thủy chung…”. Vốn Quân không thích loại nhạc này nhưng sau giờ nghe nó buồn quá, buồn đến nỗi ly rượu đế đưa lên miệng cay đến chảy nước mắt.

Cơn mưa nào cũng tạnh, cuộc vui nào cũng tàn. Bạn bè và họ hàng hai bên đã về hết, để lại một khoảng không gian im lặng trong gia đình. Hiền bắt đầu bổn phận của một người vợ. Quân nằm ngay bộ gián bên trong. Cứ tưởng những thứ rượu, những thứ bia uống vào sẽ làm cho anh say, nhưng không, nó càng làm Quân tỉnh táo hơn bao giờ hết. Đưa mắt nhìn xem Hiền đang làm gì, Quân thấy cô cầm cây chổi lúi cúi gom những thứ lặt vặt còn sót lại trước nhà, với tay lấy cái áo dài mẹ Quân vắt trên đầu tủ đã mặc làm lễ đem đi giặt, gom mấy lá trầu xanh têm hình cánh phượng còn lại bỏ vào khay mang đến tủ thờ nhẹ nhàng để trang nghiêm... Nhìn Hiền ngoan hiền làm những công việc cỏn con, nhỏ nhặt khác hẳn với những công việc hằng ngày ở công ty toàn là những số liệu, những chiến lược kinh doanh. Quân muốn chạy lại ôm Hiền thật chặt vào lòng, nhưng chân anh muốn nhấc đi mà trí não lại chùng xuống, không thể đi được. Những ký ức về mối tình đầu đã qua chưa bao giờ nguôi lạnh trong trái tim Quân.

Trời đã đổ sang đêm. Hiền dìu Quân vào phòng ngủ, mang cho anh một ly nước chanh mà Hiền đã pha cho anh.

- Anh uống hết ly nước chanh này cho giã hết cơn rượu trong người.

- Ừ, cảm ơn em. Em cũng đi nghỉ sớm đi.

- Dạ.

Có tiếng thở dài trong đêm.

***

12h. Hiền ngồi như tượng đá trước ban công nhà, mắt đăm chiêu nhìn ra khoảng trời đen thẫm không một ánh trăng sao. Quân vẫn chưa về nhà. Hiền rùng mình khi cái lạnh lan tỏa từ tim đến xuống toàn bộ cơ thể. Mấy hôm nay, ngày nào Quân cũng về nhà muộn, và thường về nhà khi người đã say khướt. Một lần tình cờ Hiền vào Blog đọc được những dòng tâm sự của anh. Cô hiểu Quân đang dằn vặt nội tâm nhiều lắm. Anh viết những entry để xin lỗi Hiền mà những lời nói đó hằng ngày Hiền không thấy phát ra từ cửa miệng anh, có chăng chỉ là những ánh mắt của sự quan tâm vì tình nghĩa vợ chồng. Nhưng tình cảm mà Hiền dành cho Quân quá lớn, che lấp những điều đó khi lấy Quân làm chồng, để giờ đây cô lại co ro một mình. Nhiều lúc Hiền muốn kết thúc tình cảm này để buông xuôi tất cả, để giải thoát cho cả hai.... Nhưng đó cũng chỉ là những ý nghĩ chợt đến. Cuối cùng bao giờ cũng vậy, xua đi tất cả những ý nghĩ mơ hồ trong đầu, Hiền trở về với thực tại.

Có tiếng chạm cữa khe khẽ tư bên ngoài. Quân đã về, hôm nay anh cũng uống nhưng không say như mọi hôm. Cô bước vào phòng vội vã lấy chiếc khăn ấm đưa cho Quân lau mặt.

- Em ngồi đi, anh có chuyện muốn nói với em.

Một cảm giác khác lạ so với hằng ngày Hiền gặp ở anh. Sự lẫn lộn giữa hai thái cực đan xen lẫn nhau. Hiền không biết anh đang muốn nói gì với mình, Hiền ngồi im lặng trước mặt Quân. Quân rút trong cặp một tờ giấy ly hôn. Hiền sửng sốt, bàng hoàng khi nhìn thấy tờ giấy đó. Đã có lúc Hiền suy nghĩ điều đó, nhưng cô vẫn còn yêu Quân nhiều quá, không thể sống thiếu Quân được. Với tay bám vào thành bàn để hy vọng mình đang trong cơn mơ. Nhưng không, đó là sư thật ngay trước mắt. Tờ giấy ly hôn đó đã có chữ ký của Quân.

- Anh biết giờ anh có xin lỗi em ngàn lần, vạn lần vẫn không bao giờ đủ. Nhưng anh không muốn em đau khổ khi sống với một người chồng mà không ra một người chồng, khi đêm đêm vẫn nhớ về bóng hình cũ, để rồi em lại co ro một mình trong chiếc chăn kia....

- ....

- Anh là một thằng hèn, một người đàn ông đốn mạt, nên anh không thể để người con gái như em chịu cảnh cô đơn trong những đêm dài giá lạnh. Em hãy nguyền rủa anh đi Hiền.

Quân úp mặt xuống bàn. Nhớ lại câu nói của thằng bạn lúc chiều. “Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Mối tình đầu ra đi nhưng những kỷ niệm về nó vẫn còn mãi. Mối tình cuối cùng là mối tình đích thực cũng như ly rượu cuối cùng là ly rượu làm ta say”.

Hiền chạy ra ban công nhìn về phía xa xa. Không thấy giọt nước mắt, Hiền cố nuốt những giọt nước mắt vào trong hay những giọt nước mắt của cô đã cạn không rơi ra được nữa? Không ai biết. Chỉ thấy con chim lạc bầy tìm được đàn bay về tổ ấm.

Quân chạy ra ban công nhìn Hiền, những giọt nước rơi ra từ khóe mắt anh nhói buốt. Hiền ôm Quân khuôn mặt giàn giụa nước mắt. Quân khóc như chưa bao giờ khóc. Đàn ông dù mạnh mẽ thế nào rồi cũng có lúc yếu mềm và rơi những giọt lệ.

- Em yêu anh Quân à.

- Anh đã sai. Hãy cho anh thời gian. Anh không đảm bảo anh sẽ quên người ấy trong một sớm, một chiều. Nhưng anh hứa sẽ không làm cho em buồn vì anh dù chỉ một lần. Em hãy tin anh Hiền à. Anh sẽ làm được.

Có hai tiếng khóc trong đêm. Bầu trời chuyển mưa. Báo hiệu có một mầm sống bắt đầu hồi sinh trở lại.

Lê Thành – CLB M4M
Nguồn: Nam-Man.Vn