Đời trai bao (phần 2)

Đời trai bao (phần 2)

Chủ đề:
4307a - Tự nhiên tôi thấy mình lớn lên hẳn. Lão chủ tròn xoe mắt ngạc nhiên, hết nhìn tờ giấy bạc lại nhìn tôi, nhìn mấy đứa trẻ con làm thuê.

Tôi thở dài, cuộc đời tôi sao lại tệ thế này không biết? tưởng đi làm việc gì, hoá ra trai gọi là như thế này đây.

Đang suy nghĩ bỗng “choang”. Tôi ngoảnh lại, thằng Điệp đang tái mét mặt mày. Từ trong nhà trong lão chủ quán lao ra:

- Thằng trời đánh, mày làm ăn như vậy à? vỡ mẹ thùng rượu quý của tao rồi.

Lão tiến đến vả đôm đốp vào mặt mũi thàng bạn tôi.

- Mày biết thùng rượu này bao nhiêu tiền không? mày có làm cả đời cũng không đền nổi đâu con ạ.

Tôi tiến lại:

- Ông có thôi đi không? ông đánh nó sưng hết cả mặt mũi thế kia mà chưa hài lòng hay sao? bao nhiêu tiền. Đây tôi trả ông năm trăm nghìn trước, còn bao nhiêu tụi tôi sẽ trả ông sau.

Tự nhiên tôi thấy mình lớn lên hẳn. Lão chủ tròn xoe mắt ngạc nhiên, hết nhìn tờ giấy bạc lại nhìn tôi, nhìn mấy đứa trẻ con làm thuê. Một lúc sau cầm tiền, lão quát:

- Dọn dẹp sạch sẽ chỗ này rồi đi làm, đứa nào vào việc của đứa đấy, sắp có khách rồi mà đồ ăn chưa xong thì tất cả bọn mày chết với tao.

Lão hầm hầm bỏ vào nhà trong.

Điệp tiến đến gần tôi:

- Hùng ơi, tao cám ơn mày, tại sao hôm nay tao lại hậu đậu đến thế cơ chứ? tao lấy đâu ra tiền để đền cho lão, vỡ mất 4 chai rượu mà mỗi chai này gần 2 triệu.

- Mày yên tâm đi, đừng khóc nữa, từ từ rồi tính.

Tôi xuống bếp, cả một núi công việc đang chờ tôi. Tệ thật, sao cuộc đời này lại bất công thế không biết, tôi đã nhìn thấy rất nhiều người giàu có, họ kiếm tiền thật dễ dàng. Lão chủ quán nơi tôi làm này, một ngày lão thu vô số tiền lãi, ngoài ra lão còn kiếm ăn đủ các kiểu. Lão giàu nhưng ky bo kinh khủng, bọn tôi thường ăn đồ thừa của khách, thỉnh thoảng lão tìm đâu đó được những miếng thịt má lợn, vừa mỡ vừa thiu cho chúng tôi ăn. Được rồi, tôi sẽ tìm cách kiếm tiền, tôi phải giàu có, tôi phải cho lão biết thế nào là thằng bé nhà quê này.

Mải nghĩ cách làm giàu, tôi thấy lão chủ đứng ngay đằng sau, lão hỏi:

- Thế nào Hùng? mày tìm ra cách trả nợ cho thằng Điệp chưa? mày anh hùng lắm kia mà, liệu liệu mà đền trả tao mấy chai rượu nhé, tao đang thiếu vốn buôn bán.

- Ông không phải lo, tôi hứa là tôi sẽ giúp nó kia mà.

- Được. Vậy mày vay mượn đâu để trả cho tao đi, mà tao nói thật, tao đang có mối khách việt kiều Mỹ về thăm nhà, giá qua đêm là 100 USD, tao lấy tiền “màu” là 20% , mày chuẩn bị đi , tối nay tao dẫn mày đến.

- Được, tối nay tôi sẽ đi kiếm tiền trả ông.

Nói cứng như vậy, nhưng trong đầu tôi đang nghĩ cách chuồn, mình sẽ đi đâu về đâu đây? mà mình đi rồi thằng Điệp sẽ bị lão xử lý, lão béo này đâu từ một thủ đoạn nào? thôi chấp nhận vậy, cố đi khách lần này, tội nghiệp thằng Điệp, nó là thằng tốt nhất từ trước đến nay mà tôi gặp.

Ăn cơm xong, tôi tắm rửa sạch sẽ. Lão chủ đã đứng ngay dưới chân cầu thang gác xép:

- Chuẩn bị xong chưa? đi chứ?

Không thèm nói câu nào, tôi đi trước, lão cun cút đi sau, vừa đi lão vừa điện thoại cho ai đó. Vẫn con đường cũ, vẫn khách sạn hôm kia tôi đã chịu trận. Lão chủ khách sạn nhăn nhở khi thấy tôi và lão “béo”:

- Khoẻ không em? thấy bảo em ốm anh định đi thăm, nhưng giờ nhìn thấy em khoẻ là mừng rồi, em lên ngay đi kẻo khách đợi lâu, phòng 210, cầu thang rẽ phải.

Chẳng thèm trả lời, tôi lầm lũi bước lên, cửa phòng hé mở sẵn.

Một người đàn ông tầm 40 tuổi, ăn mặc “chim cò” ra đón tôi, hắn đóng nhanh cửa phòng, ôm chầm lấy tôi hôn hít, tôi kệ.

- Trời ơi, cưng đẹp trai quá trời, cưng ngồi đi, uống nước gì để anh lấy, uống bia nhé.

- Không em không quen uống bia, anh có nước lọc cho em xin một chai.

Nói như vậy là tôi đã rút ra bài học kinh nghiệm, không nên uống nước trong cốc, hẳn bỏ thuốc như lần trước thì chết. Nhưng xem ra thằng cha này cũng không đến nỗi nào, hắn lấy cho tôi chai nước suối, đợi tôi uống xong hắn giục:

- Ngủ đi em, anh thấy buồn ngủ.

Thấy hắn nói vậy tôi tý bật cười, mới có 20h, ai mà đi ngủ sớm vậy, may ra chỉ có ở quê tôi, nhưng rồi tôi cũng ngoan ngoãn lên giường....

Cả đêm hắn xì sục không cho tôi yên lấy một vài phút, hành hạ tôi đủ kiểu rồi hắn cũng mệt , lăn quay ra ngủ, tôi cũng vậy, ngủ lúc nào chẳng biết.

Sáng hắn trả tôi 100 USD và còn cho tôi 10 đô lẻ. Ơn trời hắn cũng không đến nỗi quá tệ...

Nguyễn Sơn Minh (ghi lại theo lời kể của NVD)