Yêu cầu tối thiểu của sự im lặng tối đa

Yêu cầu tối thiểu của sự im lặng tối đa

Chủ đề:

Nhiều khán giả nhăn nhó, những người khác nhẹ nhàng lắc đầu.

Đây là chuyện xảy ra không hiếm trong những đêm nhạc cổ điển. Rất nhiều khán giả "có đôi tai vàng" mỗi dịp đi nghe hòa nhạc là ăn mặc rất chỉnh tề, ứng xử rất văn minh nhưng số nhiều hơn là những khán giả mới tiếp cận với những đêm nhạc cổ điển nên không biết phải "xoay sở" thế nào khi vào khán phòng,

họ coi đi nghe hòa nhạc cũng giống xem phim, nghe nhạc trẻ.

Chúng tôi đã có cuộc trao đổi với NSND Trần Thu Hà - Nguyên Giám đốc Học viện Âm nhạc Việt Nam, NS Đặng Hữu Phúc và ông Đỗ Quang Quý - Giám đốc Trung tâm tổ chức biểu diễn (Cục Nghệ thuật biểu diễn, Bộ VH - TT - DL) xung quanh những yêu cầu tối thiểu cho khán giả của âm nhạc thính phòng giao hưởng.

Theo NSND Trần Thu Hà, "Phòng hòa nhạc đòi hỏi sự im lặng tuyệt đối của khán giả, bởi tiếng đàn cũng như tiếng hát đều hoàn toàn thật, không được sự hỗ trợ tăng âm. Dù chỉ một tiếng cựa quậy trên ghế cũng làm ảnh hưởng đến âm thanh thuần khiết đó. Có những nghệ sĩ khó tính, khán phòng không đảm bảo yên tĩnh thì không muốn biểu diễn".

Từ góc độ một khán giả "sành nhạc", NS Đặng Hữu Phúc giải thích thêm "Đêm nhạc giao hưởng thính phòng giống như bữa tiệc của sơn hào hải vị, mà tiếng ồn như những hạt sạn trong đó. Đang ăn rất ngon mà vướng vài hạt sạn thì hỏng cả bữa tiệc". Ông Đỗ Quang Quý còn kể chuyện một chỉ huy dàn nhạc khi nghe thấy tiếng gió điều hòa ở khán phòng Nhà hát lớn TPHCM đã yêu cầu phải tắt điều hòa để dàn nhạc không bị phân tâm, bởi "những người làm nghệ thuật đỉnh cao rất "nhạy" với âm thanh".

So sánh với những đêm nhạc trẻ ở sân vận động, hay kể cả trong nhà hát, nơi các bạn trẻ vừa nghe vừa hò hét ủng hộ, có thể cắn hạt dưa tí tách, muốn trao đổi gì với người bên cạnh thì phải nói "hết công suất" để vượt qua tiếng nhạc đinh tai nhức óc, quả là khác nhau một trời một vực.

Quen thoải mái với nhạc trẻ, vào khán phòng hòa nhạc chắc chắn sẽ thấy gò bó với những yêu cầu tối thiểu như không sử dụng điện thoại di động, không trò chuyện dù chỉ "thì thào", không đi lại trong khán phòng - dù chỉ là để tìm về đúng ghế ngồi của mình - khi nghệ sĩ đang biểu diễn. Những cái "không" dễ dàng với "người quen, nhưng lại khó khăn cho những kẻ lạ. Thậm chí, tiếng ho dù rất vô tình của khán giả cũng khiến các nghệ sĩ bị ảnh hưởng, nên cần cố gắng nén ho, hoặc cúi xuống và ho khe khẽ.

Ngắn gọn hơn thì, yêu cầu tối thiểu lại là sự im lặng tối đa từ mọi khán giả, kèm theo những lời khuyên hết sức cụ thể như của NS Đặng Hữu Phúc "Nếu chẳng may bạn đến muộn, phải chờ hết tác phẩm, khi khán giả vỗ tay thì bạn mới nhẹ nhàng đi vào, có thể không vào được hẳn chỗ của mình, mà một chỗ khác... có thể ngồi được."

Với sự im lặng và tập trung tuyệt đối như thế, chuyện chụp ảnh trong đêm diễn cũng có thể là tác nhân gây phiền toái. Kể cả khi không dùng đèn flash, tiếng loạch xoạch khi chụp ảnh, hay đóng mở máy cũng "như bộ gõ xen lẫn vào tiếng đàn", chưa kể ánh sáng phát ra từ màn hình những chiếc máy ảnh kỹ thuật số cũng khiến nhiều khán giả nghiêm túc cảm thấy bị làm phiền. Ông Quý rất có ý thức "thanh minh" đồng thời "nhắn nhủ" các phóng viên ảnh: "Chúng tôi có nhắc nhở PV ảnh nhưng nhiều khi họ mải tác nghiệp quên vấn đề này. PV có thâm niên nghề nghiệp cao rất có ý thức, như anh Nguyễn Đình Toán di động trong khán phòng để chụp ảnh rất tế nhị, cẩn thận, gần như không ảnh hưởng đến ai. Với những PV trẻ thì ít để ý vấn đề này, nhiều khi còn tiến đến rất sát đến vị trí biểu diễn".

Chẳng thế mà đến đêm hòa nhạc Hennesy năm nay, nhà tổ chức đã thẳng thắn yêu cầu khán giả "Không chụp ảnh đêm diễn" thay vì chỉ "không chụp ảnh có đèn flash".

Phản hồi của bạn đọc

The content of this field is kept private and will not be shown publicly.