Vết trượt của một trai bao

Vết trượt của một trai bao

Chủ đề:

7334a - Có cung thì sẽ có cầu, ngang với nghề làm gái còn có nghề trai bao, cũng lấy thân mình để kiếm tiền. Thời gian mới thịnh, nghề trai bao kiếm được bội tiền nhưng cái nghề ấy cũng là nguồn gốc dẫn tới các loại bệnh, mà đáng sợ nhất là HIV.

Khi tìm hiểu về thế giới thứ 3, những người bị đồng tính, chúng tôi đã gặp một người có 2 năm làm nghề bán thân này. Em là Tài, còn rất trẻ (sinh năm 1987 tại Hà Nội). Hai năm vào nghề nhưng một nửa thời gian ấy em đã nhiễm HIV.
.

.
Khi gia đình không còn là nơi chốn đi về

Sinh ra trong gia đình có 6 anh em, Tài là con út của bà hai, năm cậu lên 3 thì bố qua đời. Cuộc sống trong gia đình không có người trụ cột, thân ai người đấy lo, anh em nói chuyện với nhau toàn giọng bạc tiền. Cậu già trước tuổi, thấy bạn bè thích cô này, cô kia, Tài cho là viển vông, mất thời gian, trong đầu cậu bé chỉ có một việc là kiếm tiền.

Nhà Tài là dân trồng đào ở Nhật Tân, thu nhập cả năm trông chờ một vụ đào thì không được bao nhiêu. Tài nhận thức được điều đó và cố gắng tự thân vận động.

Lên cấp 3, Tài đi làm thêm, lúc này cậu muốn kiếm tiền một cách trong sáng để tự lo việc học hành, chi tiêu. Đầu tiên Tài đi làm tiếp thị gas, được vài tháng chuyển sang làm bồi bàn, lương cũng chỉ được vài trăm nghìn. Rồi Tài được giới thiệu tới Quán Thánh làm nghề "tẩm quất gia truyền".

Trong tâm hồn còn non nớt của cậu bé mới lớn, việc tẩm quất chắc chỉ là dùng sức khỏe để đấm bóp cho khách nên cậu nhận lời ngay. Ngày đầu tiên, đúng là tẩm quất, ngày thứ hai cũng vậy, nhưng sang ngày thứ ba thì mọi việc đã khác. Chính ông chủ là người cưỡng ép cậu quan hệ như Tài nói là "làm thịt". Tủi hổ, xót xa khiến Tài không dám ngẩng mặt nhìn ai, một thằng đàn ông có sức lao động mà lại phải làm cái nghề bán xác thịt thì nhục nhã quá. Bù lại, Tài có tiền, chưa bao giờ em kiếm được tiền trăm mỗi ngày mà giờ ông chủ dúi vào tay cả nắm tiền như vậy. Cái cảm giác ban đầu cũng đi qua rất nhanh. Mấy ngày sau, Tài được phổ cập kiến thức để làm vừa lòng khách. Sau một tuần, Tài bắt đầu có khách quen.

Việc hẹn khách, đón khách và nhận tiền trở thành nghề chính của Tài. Tài nghỉ học luôn, mặc dù năm đấy em đang học lớp 12 một trường Dân lập Hà Nội. Đến giờ, Tài vẫn còn nhớ câu nói của mẹ, câu nói mà cậu cho rằng, nó là động lực cho Tài quyết tâm kiếm tiền bằng mọi cách: Nhà hết tiền rồi, mày ăn học ra sao thì học...

Tài là người Hà Nội duy nhất trong nhóm tẩm quất nhưng phải vài tuần em mới ghé qua nhà. Xem ti vi thấy người ta nói người già làm nhiều thường bị loãng xương nên mỗi lần về, ngoài tiền, Tài mua sữa và thuốc cho mẹ, có lúc mang vài triệu về nhà. Mẹ Tài hỏi tiền đâu mà nhiều thế, cậu nhơn nhơn trả lời: Con làm cái nghề nằm ưỡn ra mà kiếm tiền đấy. Bà mẹ tưởng đùa nhưng thấy cậu lúc nào cũng rủng rỉnh thì chỉ nói một câu: Mày làm gì thì làm, đừng mang điều tiếng về gia đình là được.

Từ đấy bà không đả động gì nữa. Thấy Tài chán, chẳng có cảm giác gì dù từ trước tới giờ trong gia đình, Tài chỉ là con số không, nhưng câu nói vô tình ấy lại như khoét sâu nỗi oán hận.

Lúc này hiểu biết của Tài về HIV/AIDS - căn bệnh thế kỷ thật quá xa mờ.

... Và kết cục được báo trước

Thời gian đầu, khách của cậu chỉ 3 đến 4 lượt một ngày, sau lên tới 10, 15 người, làm việc 24/24h. Cứ 100.000 đồng/giờ, ông chủ được 60%, Tài hưởng 40%, nhưng có lúc tiền công lên đến 500.000 đồng/giờ và đôi khi giá là vô cùng. Số tiền Tài có được ngày càng nhiều. Công việc cứ quay vòng, có lúc khách đến từ sáng rồi tối lại đến. Theo lời ông chủ nói, tuy không đẹp mã nhưng Tài lại được lòng khách nên cậu thuộc hàng "vơ đéc", trung bình mỗi ngày cũng bỏ túi được 3 đến 4 triệu. Lúc này cậu mới 18 tuổi.

Cho đến một lần cậu đi hiến máu nhân đạo, đây không phải là lần đầu tiên nhưng lại là lần đầu Tài nhận được cái phong bì bên trong chỉ có một tờ giấy mỏng tang. Hơi ngạc nhiên, trên đường đi, Tài bóc ra và rú lên cười giữa đường khi thấy dòng chữ: Kết quả xét nghiệm của bạn là nghi ngờ nhiễm HIV, hẹn ngày... giờ... đến gặp bác sĩ...

Cho đến giờ, Tài cũng không hiểu tại sao mình lại cười vào lúc đấy, khi trong lòng hụt hẫng, đau khổ vô cùng.

Theo giấy hẹn, Tài có mặt tại viện Huyết học truyền máu Trung ương, sau khi hỏi bác sĩ một loạt câu hỏi, có nghiện, có tiêm chích, có bạn gái hay chưa... Câu trả lời của cậu rất rõ ràng nhưng chưa có can đảm như giờ, chỉ dám nói có quan hệ với bạn gái.
.

.
Không cần đợi lấy kết quả, tối đó, Tài "sợt" chữ HIV trên mạng và tin mình đã bị nhiễm H. Cậu đi kiểm tra vài ba trung tâm nữa nhưng lần nào cũng là kết quả dương tính. Thế là hết hy vọng.

Tiếp tục buông thả

Việc đầu tiên khi biết mình có HIV là Tài hận mình, hận cuộc đời đã xô đẩy mình đến nước ấy. Rồi Tài trở lại trạng thái bình thản, bất cần, về lại căn nhà nơi chỉ toàn đàn ông, từ khách cho đến chủ và hành nghề thêm một năm nữa. Số người bị lây nhiễm HIV từ Tài phải gọi là cấp số nhân.

Cậu không mấy khi nói chuyện với mẹ, bạn bè lại không, chẳng biết chia sẻ với ai. Tài lên mạng, viết blog vào các diễn đàn dành cho những người có H và bắt đầu viết truyện.

Cuối năm 2006, Tài xin nghỉ với lý do đã có tiền để dành, giờ muốn đi học tiếp. Ông chủ cho Tài nghỉ và có một đề nghị mở, khi nào cần giúp đỡ cứ quay lại, có khách quen ông lại gọi.

Mọi chuyện tưởng sẽ dừng ở đây, nhưng không!

Có một anh chàng là sinh viên một trường Đại học dân lập ở Hà Nội xem thông tin trên mạng và muốn gặp Tài, cậu từ chối và nói mình có H: Tao sắp chết rồi mày lao đầu vào làm gì. Nhưng cậu ta lại không tin, cứ đeo báo và muốn trở thành một cặp. Tài "ô kê" và lấy số tiền ki cóp của mình thuê nhà, nuôi cậu đó ăn học, sống với nhau như vợ chồng. Anh chàng này cũng sinh năm 1987, người Thái Bình.

Được một năm thì hai người chia tay với lý do người kia có người yêu mới, nhưng sau đấy một năm, hai người gặp nhau, cậu ta nói mình đã có HIV và chỉ vào mặt Tài nói: Mày lây cho tao...

Cách đây gần 2 năm, Tài nói với mẹ là mình nhiễm HIV, mẹ cậu dường như lường trước được sự việc, chỉ nói: Mày ngu thì mày chết. Nhưng câu nói này, Tài lại cảm thấy là câu nói tình cảm nhất mà Tài có được từ người sinh ra mình. Cho đến tháng 3/2009, phải điều trị bằng thuốc, Tài đã họp gia đình và thông báo với anh chị. Nhưng rốt cuộc, Tài cũng chỉ nhận được những lời nói trách móc: Có ai hại mày đâu, có ai bắt mày đi vào chỗ chết đâu. Mày tự làm thì tự chịu. Cố gắng mà sống, đừng mang điều tiếng gì về cho gia đình... Tài vốn đã trơ cảm xúc, không cảm thấy gì nữa, nhưng thực lòng, trong thâm tâm cậu vẫn nuôi hy vọng nhận được sự bao bọc, cảm thông của những người thân.

Sám hối muộn

Tài đang theo học lớp thiết kế web, quảng cáo và làm kế hoạch cho các dự án. Cậu cũng là cầu nối đi thu thập nhu cầu của các nhóm và tư vấn qua mạng cho các bạn. Mỗi tháng Tài nhận được tiền hỗ trợ quản lý dự án của tổ chức Care và nhuận bút từ trang web của người có H. Nhu cầu của Tài không còn nhiều, nên số tiền một triệu nhuận bút lại là món tiền kha khá.
.

.
Tài nói: Em không nghĩ gì nhiều ngoại trừ việc đến năm 2010, tổ chức PEPFAR sẽ hết thuốc thì không hiểu những người có H sẽ lấy thuốc từ đâu....

Cậu nói vậy nhưng trong lòng vẫn ao ước có một gia đình đúng nghĩa với những đứa trẻ bi bô.

Thực hiện: Kiều Trang

 

Phản hồi của bạn đọc

The content of this field is kept private and will not be shown publicly.

Ý ki?n b?n d?c (22)