Hãy mang Giáo hoàng ra trước Công lý

Hãy mang Giáo hoàng ra trước Công lý

Chủ đề:

7230 - Có nên bắt giam hay tống trát đòi Giáo hoàng ra hầu toà để thẩm vấn Giáo hoàng về vụ xâm phạm tình dục trẻ con không? Chắc là bạn nói giỡn để cười!

Nếu nói như vậy là nói giỡn thì hãy nghĩ đến trường hợp ngược lại: Tuyên bố rằng Giáo hoàng đứng trên và đứng ngoài mọi luật pháp quốc gia, quốc tế và ông được miễn tố dù có che chở kẻ phạm pháp với tư cách cá nhân hay với tư cách (giáo) chủ một định chế. Trong trường hợp ngược lại nầy, chính chúng ta sẽ là kẻ bị cười vào mặt.

Pope Benedict XVI

Chuyện đem vị chủ chiên của đạo Công Giáo vào vòng luật pháp là chuyện dễ làm. Điều cần là chúng ta phải có khả năng để nhìn vào một ông Hoàng đế trần truồng và đặt câu hỏi: “Tại sao không?” Nếu ta có thể tưởng tượng ông Giáo hoàng cỡi hết áo chùng, áo choàng và mặc lên người một bộ áo quần dân sự thì ông Joseph Ratzinger hiện thân ra là một công chức gốc Đức vùng Bavaria đã không làm tròn nhiệm vụ duy nhất đã được giao phó. Đó là ngăn chặn những hư hại do các cha cố dưới quyền đã tạo ra.

Vấn đề bắt đầu một cách nhỏ nhoi. Năm 2002, khi tôi đang được phỏng vấn trên chương trình truyền hình “Tranh luận với Chris Mathews” về một vụ án mà Bộ trưởng Tư pháp Thomas Reilly của Bang Massachusetts gọi là một vụ che đậy to lớn của nhà thờ Công giáo để bảo vệ hơn một ngàn linh-mục đã xâm phạm tình dục các trẻ em. Lúc đó, tôi đã hỏi tại sao các cơ quan luật pháp lại không thẩm vấn chính nhân thủ phạm, là Hồng y Bernard Law (chủ chiên giáo phận Boston - LND)? Tại sao Giáo hội Công giáo lại được cho phép làm quan xử án trong một tòa án riêng về một vụ án tố đích danh Giáo hội phạm tội quỹ quái ghê gớm với kết qủa là “được tha thứ”? Những câu hỏi nầy của tôi có vẻ như đã được vang ra và bay vào đầu của chính Hồng y Bernard Law cho nên tháng 12 năm đó, Hồng y Law đã rời Boston chỉ vài giờ trước khi cảnh sát đem trát toà đến đòi ông ta ra điều trần trước bồi thẩm đoàn. Và bạn có biết ông ta đi đâu không? Ông ta chạy qua La-Mã. Ở đó, Hồng y Law đã tham dự cuộc bầu phiếu chọn Giáo hoàng Bê-nê-đích 16. Đồng thời, Hống y Law cũng được giao trông coi nhà thờ Santa Maria Maggior và được giao chức vụ trong một số ủy ban khác trong Vatican.

Theo thiển ý, vụ án xâm phạm tình dục trẻ con nầy không còn cách gì để xoá đi được khi toà thánh Vatican đã chính thức trở thành một nơi ẩn náu cho Hồng y Law, một người gần như đang chạy trốn luật pháp. Khi quyết định che chở cho một kẻ phạm pháp trong lòng Toà thánh một cách hiển nhiên như vậy, Vatican đã phát tán vụ kinh khiếp nầy từ ngực lên đến đĩnh đầu Giáo hội Công giáo. Điều hiển nhiên là Hồng y Bernard Law đã có thể trốn thoát và được che chở như vậy là phải có sự đồng ý của văn phòng Giáo hoàng và của Hồng y Joseph Ratzinger, khi ấy đang là viên chức phụ trách chuyện ngăn chặn hư hao đến từ vụ án xâm phạm tình dục trẻ em.

Từ năm 2002 đó, những diễn tiến của vụ án đã lan tràn rộng rãi và nhanh chóng đến mức kinh hoàng cho ngay cả những con chiên cố gắng bênh vực Giáo hoàng một cách cuồng tín nhất. Chẳng những chúng ta có được lá thư mà Hồng y Ratzinger gửi cho tất cả Giám mục để nghiêm khắc chỉ thị cho họ phải chuyển những hồ sơ xâm phạm tình dục về văn phòng của ông mà thôi. Chỉ đơn giản một điều nầy cũng đã là sai quấy rồi, vì luật lệ đòi hỏi bất cứ ai có tin tức về một vụ phạm pháp thì phải báo cho cảnh sát. Nhưng bây giờ thì, từ Munich bên Đức đến Madison ở bang Wisonsin qua Oakland ở bang California, người ta đã đọc được những báo cáo về những che dấu và tha thứ cho những kẻ đồng dâm nam (chỉ thích trẻ em con trai) đã xãy ra dưới mắt của Ngài khi còn làm Giám mục ở Đức hay khi ở Vatican phụ trách công tác giải quyết cuộc khủng hoảng nầy. Những người bênh vực Giáo hoàng đã cố gắng tối đa, nhưng hình như Đức Thánh Cha đã tỏ ra rộng lượng hoặc lơ đểnh đối với các kẻ phạm tội trong khi ông dành sự nghiêm khắc đối với những nạn nhân đã kêu ca về các linh mục.

Khi vụ khủng hoảng ghê tởm nầy trở nên công khai, tôi đã điện thoại cho ông Geoffrey Robertson, một chuyên gia nổi tiếng về nhân quyền ở Luân Đôn để hỏi ông pháp luật có làm gì được để có thể can thiệp vào vụ nầy. Câu trả lời tỉnh táo của ông là dĩ nhiên luật pháp vẫn có khả năng hành động trong chuyện nầy. Nếu Đức Giáo hoàng dự định đi ra ngoài lãnh thổ của ông – như ông đã có chương trình viếng thăm nước Anh vào mùa Thu nầy – thì ông ta cũng có thể cảm thấy an toàn giống như ông Tướng Pinochet mặc nhung phục đẹp đẽ đã ký một sắc lệnh trong nước Chí Lợi để bảo đảm cho ông ta được miễn tố. Nhưng khi xuất ngoại đến Anh, tướng Pinochet vẫn bị cảnh sát Anh bắt dẫn độ. Trong khi tôi viết những giòng nầy thì các nguyên đơn ở Anh đã nộp đơn kiện Giáo hoàng và cả hai bên (vì bên Toà thánh Vatican cũng đã nhận biết mối nguy hiểm) đều đang sửa soạn phương cách để chống trả. Tại bang Kentucky ở Mỹ, một vụ kiện cũng đang tìm cách đòi chính Giáo hoàng ra điều trần. Trong khi tại Anh, một số nguyên đơn đã nộp đơn đòi Giáo hoàng phải ra hầu toà ngay khi ông bước chân lên đất Anh. (Xin đừng quên Anh giáo đã được vua Henry VIII lập ra trong thế kỹ 16 để chống lại Giáo hoàng Clement VII - LND) Ngoài ra còn có hai toà án quốc tế cũng được kéo vào vụ nầy. Đó là Toà án Âu châu về Nhân Quyền và Toà án Hình pháp Quốc tế (ICC – International Criminal Court). Toàn án Hình pháp Quốc tế nầy - trong năm nay đã bác bỏ tính miễn tố và kết án Tổng thống dã man của nước Sudan (về vụ thảm sát ở Darfur) – có thể sẽ phải xét xử Giáo hoàng về “tội chống lại nhân loại”. Định nghĩa pháp lý của “tội chống lại nhân loại” bao gồm một điều khoản được tất cả các nước công nhận: tội hãm hiếp và bóc lột trẻ em một cách có hệ thống liên tục.

Tại bang Kentucky, những luật sư của Giáo hoàng đã cho biết quyết định của họ là sẽ chống lại những đơn kiện nầy bằng cách nêu lên lý do “miễn tố vì chủ quyền quốc gia” của Giáo hoàng dựa trên sự kiện ông cũng phải được coi như là nguyên thủ một quốc gia. Người ta tự hỏi liệu những người Công giáo lương thiện có muốn trốn đàng sau lý do nầy không. Cái gọi là “Đô thị Vatican” (Vatican City), một địa phận vô chính trị rộng khoảng 0.17 dặm vuông nằm trong thành phố La Mã (Ý Đại Lợi) đã do nhà độc tài Benito Mussolini tạo ra năm 1929, kết qủa của một dàn xếp lưỡng lợi giữa phe phát-xít và phe Giáo hoàng. Đó là một cố gắng để sống còn cho cấu trúc chính trị của liên minh phe Trục (gốm Đức, Nhật và Ý). Chủ quyền quốc gia láo khoét của Vatican bây giờ lại được dùng để làm nơi tỵ nạn cho những loại người như Hồng y Bernard Law.

Đây là trường hợp mà Giáo hội Công giáo tự chửi mình từ cả hai đầu. Một đầu thì Giáo hội thách thức thiên hạ với lý do “chủ quyền quốc gia” – như khi bị đưa ra trước Toà án Âu châu về Nhân quyền. Điều nầy nhắc người ta phải nhớ lại nguồn gốc phát-xít ghê tởm của “quốc gia” Vatican. Hiện nay, Toà thánh La Mã đang nắm cả hai đầu. Chứng cớ là Vatican được miễn nằm trong danh sách của Báo cáo Hàng năm về (vi phạm) Nhân quyền do Bộ Ngoại giao Mỹ ấn hành vì lý do Vatican không được coi như là một quốc gia. [Vatican chỉ có quan sát viên (chứ không có Đại sứ) tại Liên Hiệp Quốc]. Vậy nếu bây giờ Vatican lại muốn sử dụng tư cách chủ quyền quốc gia (để che chở Giáo hoàng) thì hậu qủa đầu tiên là Bộ Ngoại giao (và cả bộ Tư pháp) Mỹ phải quan tâm đến những chính sách “thế tục” (không tôn giáo) của Vatican. (Quan tâm đầu tiên là cần tìm hiểu vì lý do gì mà chính quyền Mỹ chưa đòi quyền dẫn độ Hồng y Bernard Law về lại Mỹ? Và tại sao vấn đề quan trọng nầy lại để cho những tư nhân (trong Giáo hội Công giáo) chịu trách nhiệm xét xử?

Thật khó mà tránh được cái kết luận là vị Giáo hoàng hiện nay không chịu mở một cuộc điều tra đứng đắn, hoặc cách chức những kẻ tội phạm đã liên tục xâm phạm tình dục trẻ em rồi liên tục cố gắng che dấu tội lỗi. Vì như vậy có nghĩa là Giáo hoàng sẽ tự kết án chính ông ta. Nhưng bên cạnh đó, tại sao chúng ta lại ngồi nhìn một cách thụ động hoặc tự hỏi vẩn vơ vì sao Giáo hội không tự quét sạch những rác rưởi trong nhà thờ của Giáo hội. Một trường hợp điển hình là Hồng y Castrillón năm 2001 đã viết một lá thư cho Vatican để khen ngợi một Giám mục người Pháp đã không sợ bị nhốt tù khi che chở cho một linh mục có hành vi hãm hiếp đồi bại một cách ghê gớm. Tuần nầy, chính Castrillón đã được mời cử hành một thánh lễ tiếng La-tinh tại Hoa Thịnh Đốn. Lời mời nầy đã tức khắc bị rút lại ngay sau một làn sóng phản đối đầy giận dữ. Nhưng không có ai đặt câu hỏi vì sao không bắt giữ vị Hồng y nầy về tội đồng loã với một chính sách của Vatican đã làm cho hàng ngàn trẻ em Mỹ trở thành nạn nhân của bọn Linh mục ác dâm và hiếp người.

Ngay trong tháng Ba vừa rồi, Giáo hội Công giáo đã ngượng ngùng và ngần ngại đồng ý là tất cả những kẻ nào hãm hiếp trẻ em đều phải được giao cho chính quyền dân sự. Xin cám ơn các Ngài. Sự đồng ý nầy rõ ràng là một thú nhận rằng từ xưa cho đến bây giờ một loại vi phạm luật pháp kinh tỡm nhất đã được nhà thờ áp dụng. Những uyển ngữ về tội lỗi và sám hối thật sự là vô ích. Đây là một vấn đề tội ác - một loại tội ác có tổ chức (như Mafia - LND) và trừng phạt. Hay là bạn muốn để cho bóng ma của phát-xít Mussolini bay lượn chung quanh để bảo vệ cho Đại diện của Chúa Giê-su? Hình tượng con cá của La Mã cổ xưa của đạo Chúa đang mục rữa – và nó đang mục rữa ngay trên thượng tầng.

Lý Nguyên Diệu (NewsWeek)

 

Phản hồi của bạn đọc

The content of this field is kept private and will not be shown publicly.