Đừng biến chồng tôi thành gay

Đừng biến chồng tôi thành gay

Chủ đề:

6097a - Khi em ngước lên nhìn tôi và cất giọng thật trầm “Em chỉ xem anh ấy như người anh, tình cảm sâu đậm hơn anh em một chút, xin chị cứ yên tâm!” thì tôi không thể kiềm chế được liền buột miệng “Vậy còn những tin nhắn? Nếu em là chị thì em sẽ làm thế nào?”.

Em ngồi đối diện với tôi, tay đan vào nhau, những ngón tay thon, mảnh, trắng xanh run nhẹ. Tôi biết là em đang căng thẳng. Tôi cố giữ cho mình nụ cười và những câu bông đùa nhưng trong lòng cũng đang rối bời. Khi em ngước lên nhìn tôi và cất giọng thật trầm “Em chỉ xem anh ấy như người anh, tình cảm sâu đậm hơn anh em một chút, xin chị cứ yên tâm!” thì tôi không thể kiềm chế được liền buột miệng “Vậy còn những tin nhắn? Nếu em là chị thì em sẽ làm thế nào?”. Trong một thoáng, tôi nhận thấy ánh mắt em hốt hoảng, em cụp mắt nhìn xuống khăn trải bàn...

Ngang trái

Nếu lúc đó nhìn từ bên ngoài vào không ai có thể đoán được quan hệ của chúng tôi là gì. Em, một chàng trai tuấn tú, ít nhiều nổi tiếng trong giới ca nhạc, tôi, một phụ nữ bình thường, không có gì đặc biệt, có thể tan vào đám đông bất cứ lúc nào. Chúng tôi hẹn nhau tại một quán cà phê lịch sự, trong tiếng nhạc đủ lớn để ngăn cách những người khách ở các bàn khác nhau vì mối quan tâm về người đàn ông mà cả hai cùng yêu thương.

Trước đó, tôi đã bất ngờ đến thảng thốt khi chồng thú nhận về mối quan hệ tình cảm với một nam ca sỹ trẻ. Vốn không phải là mẫu phụ nữ chỉ biết bếp núc và con cái nên tôi có những hiểu biết về thực trạng của những người thuộc thế giới thứ ba nhưng không thể ngờ rằng có ngày mình trực tiếp liên hệ đến những vấn đề đó. Anh ấy đã kể rất nhiều về em, về những nét tương đồng đến lạ kỳ giữa hai người và cả mối bận tâm rằng anh không muốn ảnh hưởng đến gia đình, đến con cái và cả tương lai của em nữa. Nhưng có một điều là anh không thể rời bỏ em, càng không thể làm ngơ trước những tin nhắn đầy yêu thương, buồn bã, giận hờn khi hai người không gặp mặt. Tôi biết rõ chồng mình không phải là gay vì khoảng thời gian yêu nhau và kết hôn đến nay đã hơn 10 năm. Nhưng em thì sao?

Những gì anh ấy kể và em hiện diện trước mắt tôi cho thấy em là một người đàn ông thực thụ. Tôi bỗng nhớ đến nhân vật Ryan trong một tiểu thuyết mạng nổi tiếng. Đúng là em đẹp trai, những nét cân xứng và hoàn hảo. Từng câu chữ em nói với tôi chừng mực và lễ độ, chứng tỏ em là một người được giáo dục rất tốt. Em lại đang khá nổi tiếng. Vì vậy mà tôi xót xa cho em. Em hỏi tôi rằng có phải tôi giận em vì nghĩ rằng em đang tranh giành anh ấy, rồi em thêm “em chẳng có quyền gì với anh ấy, anh ấy có gia đình, vợ con...”. Nghe chừng trong câu nói có sự đau khổ lẫn bất lực.

Tôi đã tỏ ra mình là người thông minh và sắc sảo khi hẹn gặp em nhằm chỉ rõ sự thật về mối quan hệ của hai người. Nhưng khi em thừa nhận rằng mối quan hệ đó là bế tắc, phủ nhận tình cảm giữa hai người trong ánh mắt hoang mang, tuyệt vọng thì tôi thấy việc làm của mình vô nghĩa.

Thực tâm, tôi muốn giúp chồng thoát ra khỏi tình cảnh ngang trái, nhưng vì thế mà rũ bỏ em lại sau lưng thì tôi thấy như mình có lỗi. Tôi không ghét em, nhưng để hai người tiếp tục đến với nhau thì hậu quả sẽ thế nào?

Tôi bước ra khỏi quán còn quay lại nhìn dáng em cô đơn trong tiếng nhạc. Tôi biết làm gì cho em? Cầu mong em gặp được người con gái đủ sức mạnh biến đổi cuộc đời em như nhân vật Ryan trong “Chuyện tình New York”.

Nhu Quynh

 

Phản hồi của bạn đọc

The content of this field is kept private and will not be shown publicly.